| Chúa Nhật II MC - Năm A | LM. Giuse Nguyễn Cao Luật |
ÐỈNH CAO HÔM NAY - ÐỈNH CAO NGÀY MAI | |
| Bên kia những thực tại hữu hình Bản văn của thánh Mát-thêu trình bày một kinh nghiệm thần bí vượt trên những thực tại hữu hình, qua những con người và biểu tượng. Bản văn là một mặc khải về một mầu nhiệm : căn tính của Ðức Giê-su. Nơi chốn : "một nơi riêng", "một ngọn núi cao". Ðây không phải là một địa điểm cụ thể về địa dư. Có thể lấy làm tiếc vì một truyền thống muôn thời đã muốn xác định về một nơi rõ ràng, bởi vì việc Tin Mừng không nói rõ nơi chốn có thể có nghĩa là mặc khải này sẽ xảy ra ở mọi nơi. Ðàng khác, "ngọn núi cao" luôn luôn là một nơi đặc biệt ; tại đó đất dường như nối liền với trời, và cũng tại đó, con người vừa cảm nghiệm được sự bé nhỏ của mình, đổng thời vừa muốn vươn mình tới những chiều kích bao la của vũ trụ. Thời gian : đã được xác định rõ là 6 ngày sau khi Ðức Giê-su báo trước cho các Tông Ðổ về cuộc Khỗ Nạn. Tuy nhiên, cuộc Hiển Dung còn có ý nghĩa lớn lao hơn : nối kết giữa quá khứ (Mô-sê + Ê-li-a) và tương lai (Ðức Ki-tô phục sinh). Ðây là một thời gian vượt-thời-gian. Các nhân vật : thái độ của các môn đệ (theo Ðức Giê-su, muốn ở lại, sự kinh hoàng, ngã sấp mặt xuống đất) cho thấy một sự đảo lộn, một ý thức do một nhận biết không thể diễn tả nôỵi về thực tại nơi Ðức Ki-tô. Con đường này trở thành con đường của các môn đệ sau khi Ðức Ki-tô phục sinh, đổng thời cũng là con đường của tất cả mọi Ki-tô hữu. Một bức tranh để chiêm ngắm Biến cố Hiển Dung xảy ra sau khi Ðức Giê-su báo trước cuộc Khỗ Nạn của Người cũng như việc dự phần của các môn đệ : biến cố này nhằm củng cố lòng tin của ba vị tông đổ sẽ có mặt vào những giờ phút cuối cùng của Ðức Giê-su tại vườn cây Dầu (Mc 14,33). Thật ra, đây không phải là lần đầu tiên ba vị này được "đi riêng" với Ðức Giê-su ; ba vị đã từng được chứng kiến việc Ðức Giê-su làm cho con gái ông trưởng hội đường sống lại (Mc 5,37). Như vậy, ba vị cột trụ trong sinh hoạt của Giáo Hội thời đầu, nhờ kinh nghiệm sâu xa về vinh quang Thiên Chúa, sẽ làm chứng một cách sống động về Ðức Giê-su, Ðấng đã đi qua con đường đau khỗ để bày tỏ lòng yêu mến và đem lại ơn cứu độ. Thình lình, các ông đã được chứng kiến Ðức Giê-su biến đỗi hình dạng. Tác giả đã dùng thuật ngữ khải huyền để mô tả vinh quang Thiên Chúa xuất hiện trên dung nhan Ðức Giê-su. Ðiều đáng nói ở đây là ánh sáng vinh quang mà các môn đệ nhìn thấy nơi Ðức Ki-tô, không phải là điều gì đến từ bên ngoài, nhưng là sự biểu lộ bình thường của vẻ đẹp vẫn gắn liền với "Ðấng từ trời xuống". Do đó, điều gây ngạc nhiên không phải là ánh sáng rạng ngời đó đã bao phủ Ðức Giê-su trong chốc lát, nhưng là sự che giấu ánh sáng đó trong những lúc khác. Như vậy, Ðức Giê-su đã che giấu vinh quang của Người, và giờ đây, trong một khoảng thời gian ngắn, Người rời bỏ nhân tính để con người có thể chiêm ngắm vinh quang của Người ; và nhờ đó, họ nhận ra căn tính đích thực của Ðức Giê-su : Con Thiên Chúa. Ngoài ra, nội dung cuộc đàm đạo giữa Ðức Giê-su với Mô-sê và Ê-li-a không phải là những điều Người đã giảng dạy, nhưng là cuộc Khỗ Nạn của Người. Ðó chính là nhiệm vụ của Người, Ðấng hoàn tất Lề Luật và lời loan báo của các Ngôn sứ. Việc loan báo đã kết thúc, và Ðấng phải đến đã đến để thực hiện công cuộc cứu độ. Ở đây, cũng như trong biến cố phép Rửa, vẫn là sự giới thiệu sâu sắc về Ðấng phải đến để thực hiện lời hứa của Thiên Chúa dành cho dân Người. Lời giới thiệu này cho thấy mối hiệp thông sâu xa và bất khả phân ly giữa Chúa Cha và Chúa Con. Tuy thế, lời giới thiệu trong biến cố Hiển Dung còn thêm lệnh truyền "hãy vâng nghe lời Người". Hãy nghe lời Ðức Ki-tô, hãy đón nhận tất cả những gì Người sẽ thực hiện, cả vinh quang và đau khỗ, cả sức mạnh lẫn yếu đuối, cả sự chết lẫn sự phục sinh. Ðó là ơn cứu độ. Hãy rời ngọn núi, tiếp tục con đường Bởi vậy, trước khi đạt đến vinh quang đích thực, Ðức Giê-su phải rời ngọn núi để tiếp tục con đường lên Giê-ru-sa-lem. Ngài còn phải đến vườn cây Dầu, còn phải lên đổi Gôn-gô-tha. Mặc dù bóng tối của đổi Gôn-gô-tha có che khuất khuôn mặt vinh quang, như là chẳng còn nhìn thấy gì, chẳng còn chi hi vọng ; nhưng điều đó chỉ xảy ra trong giây lát, trong một thời gian ngắn. Ánh sáng đã một lần bừng lên thì không phải là điều ảo tưởng, điều đã xảy ra trên núi không phải là giấc mơ. Biến cố Phục Sinh sẽ cho thấy rằng sự sống có thể nảy sinh từ sự chết. Biến cố Hiển Dung của Ðức Giê-su thực là một kinh nghiệm cho tất cả những ai muốn cùng được tham dự vào vinh quang của Người : Chính kinh nghiệm này là chìa khóa, là sức mạnh giúp chúng ta dám chấp nhận những hi sinh, những từ bỏ để càng lúc càng gắn bó hơn với Ðức Ki-tô. Biến cố này thực là một cuộc xuất hành tiến về Ðất Hứa, xuyên qua những thử thách. Ai không chấp nhận xuất hành, không cùng đi với Ðức Giê-su trên con đường lên Giê-ru-sa-lem, người ấy sẽ không được tham dự vào vinh quang vĩnh cửu. Môỵi người sẽ có thể có một kinh nghiệm nào đó về Ðức Giê-su, nhưng đó chưa phải là tất cả. Ðỉnh cao này còn chờ một đỉnh cao nữa. | |